1.戏谑嘲弄。
谑弄
谑[ xuè ] 1. (形声。从言,虐声。本义:尽兴地游乐)。 2. 同本义。 【引证】 《说文》-谑,戏也。 《尔雅》-谑,浪笑。 《诗·卫风·淇奥》-善戏谑兮,不为虐兮。 《朱子全书》-此乃今之轻薄子,好作谑词,嘲乡里之类,为一乡所疾苦者。 李白《将进酒》-陈王昔时宴平乐,斗酒十千姿欢谑。 【组词】 谑亲、 姿欢谑 [更多解释]
弄[ nòng,lòng ] [更多解释]
xiè xuè
wǔ xuè
pái xuè
yǒng xuè
sān nòng
zhuān nòng
dōng wú zhāo qīn,nòng jiǎ chéng zhēn
diū xià pá er nòng sào zhǒu
【谑弄】的常见问题
谑弄的拼音是:xuè nòng
谑弄的意思是:戏谑嘲弄。