1.熟睡时打呼噜的声音。
鼾齤
鼾[ hān ] 1. (形声。从鼻,干声。本义:酣睡时粗重的鼻息声) 同本义。 【引证】 明·魏禧《大铁椎传》-鼾睡床上。 【组词】 打鼾;鼾息、 鼾呼、 鼾鼻、 鼾鼾、 鼾眠 [更多解释]
齤[ quán ] 1. 缺齿。 2. 曲齿。 [更多解释]
wò tà zhī cè ﹐ qǐ róng hān shuì
wò tà zhī cè,qǐ róng tā rén hān shuì
wò tà zhī cè,qǐ róng hān shuì
wò tà zhī páng,qǐ róng tā rén hān shuì
hān quán
quán chuǎn
quán lóu lóu
quán qǐn
【鼾齤】的常见问题
鼾齤的拼音是:hān quán
鼾齤的意思是:熟睡时打呼噜的声音。