1.犹鼾睡。
鼾咍
鼾[ hān ] 1. (形声。从鼻,干声。本义:酣睡时粗重的鼻息声) 同本义。 【引证】 明·魏禧《大铁椎传》-鼾睡床上。 【组词】 打鼾;鼾息、 鼾呼、 鼾鼻、 鼾鼾、 鼾眠 [更多解释]
咍[ tāi ] 1. (形声。从口,台声。本义:饥笑,嗤笑) 同本义。 【引证】 唐·杜甫《秋日荆南述怀》-休为贫士叹,任受众人咍。 2. 欢笑。 【引证】 清·黄宗羲《柳敬亭传》-欢咍温噱。 【组词】 咍口、 咍咍、 咍噱 [更多解释]
wò tà zhī shàng,qǐ róng tā rén hān shuì
wò tà zhī cè ﹐ qǐ róng hān shuì
wò tà zhī cè,qǐ róng tā rén hān shuì
wò tà zhī cè,qǐ róng hān shuì
hāi lè
hāi kǒu
hāi tái
hāi xū
【鼾咍】的常见问题
鼾咍的拼音是:hān hāi
鼾咍的意思是:犹鼾睡。