形容关系密切,感情深厚。
相亲相爱
的字义分解亲[ qīn,qìng ] [更多解释]
爱[ ài ]
1.
(形声。从心,旡(jì)声。本义:亲爱;喜爱)。
2.
对人或事物有深厚真挚的感情。
【引证】
《尔雅》-惠,爱也。 《说苑·说丛》-爱施者,仁之端也。 《法言》-君子自爱,仁之至也。 《孝经》。沈宏曰:“亲至结心为爱。”-爱亲者不敢恶于人。 《左传·隐公元年》-爱共叔段,欲立之。 杜牧《山行》-停车坐爱枫林晚,霜叶红于二月花。 《战国策》-父母之爱子也,则为之计深远。 明·崔铣《记王忠肃公翱三事》-公夫人甚爱女。 唐·韩愈《师说》-爱其子,择师而教之。 《韩非子·五蠹》。-非疏骨肉爱过客。
【组词】
爱幸、 爱乐、 爱敬、 爱劳动;爱祖国;爱人民
[更多解释]
相亲相爱
的分字组词相亲相爱
的相关词语yī xiāng qíng yuàn
一yī xì xiāng chéng
一系yī mài xiāng chuán
一脉yī mài xiāng chéng
一脉sān qīn
三sān qīn liù gù
三sān qīn liù juàn
三sān qīn sì juàn
三yī xiāng qíng yuàn
一yī xì xiāng chéng
一系yī mài xiāng chuán
一脉yī mài xiāng chéng
一脉sān jiǎo liàn ài
三角恋xià ài
下bù zhī zì ài
不知自zhuān ài
专【相亲相爱】的常见问题