黄童皓首
的字义分解
童[ tóng ]
1.
(形声。重省声。(qiān),罪。本义:男奴仆)。
2.
同本义。
【引证】
《易·旅》-得童仆贞。 《仪礼·既夕礼记》-童子执帚。 宋·苏轼《石钟山记》-小童持斧。
【组词】
童奴、 童隶、 童仆、 童妾
[更多解释]
黄童皓首
的分字组词黄童皓首
的相关词语yī quán suì huáng hè
一拳碎yī zhāo mǎ sǐ huáng jīn jǐn
一朝马死yī zhěn huáng liáng
一枕yī zhěn huáng liáng
一枕yí gè dōng tiān de tóng huà
一个冬天的sān chǐ tóng ér
三尺sān chǐ tóng zǐ
三尺sān chǐ tóng méng
三尺huá hào
华nán shān hào
南山shāng shān sì hào
商山四shāng hào
商qī shǒu bā jiǎo
七sān shǒu liù bì
三sān shǒu guó
三shàng tíng xíng shǒu
上停行【黄童皓首】的常见问题