1.欣赏玩味。
赏弄
赏[ shǎng ] 1. (形声。从贝,尚声。本义:赏赐;奖给)。 2. 同本义。 【引证】 《说文》-赏,赐有功也。 《墨子经》-赏,上报下之功也。 《易·未济》-三年有赏于大邦。 《礼记·祭法》-尧能赏均刑法。 《左传·襄公二十八年》-善人富谓之赏。 《周礼·载师》-赏田。 诸葛亮《出师表》-宜付有司论其刑赏。 《史记·项羽本纪》-未有封侯之赏。 【组词】 赏捞、 赏口、 赏田、 赏首、 赏设、 赏赣、 赏地 [更多解释]
弄[ nòng,lòng ] [更多解释]
bù zī zhī shǎng
bù shǎng zhī gōng
zhōng shǎng
qīn shǎng
sān nòng
zhuān nòng
dōng wú zhāo qīn,nòng jiǎ chéng zhēn
diū xià pá er nòng sào zhǒu
【赏弄】的常见问题
赏弄的拼音是:shǎng nòng
赏弄的意思是:欣赏玩味。