1.讨究依据。
讨据
讨[ tǎo ] 1. (会意。从言,从寸。言,言论。寸,法度。用言论和法度进行处治。本义:声讨)。 2. 同本义。 【引证】 《说文》-讨,治也。 《玉篇》-讨,诛也。 《左传·宣公十二年》-其君无日不讨国人而训之。 《左传·襄公五年》-楚人讨陈叛。 [更多解释]
据[ jù,jū ] 1. (形声。本义:手靠着;靠着)。 2. 同本义。 【引证】 《说文》-据,杖持也。 《战国策·燕策》-冯几据杖。 《庄子·盗跖》-据轼低头。 [更多解释]
dōng tǎo xī fá
dōng tǎo xī zhēng
liǎng miàn tǎo hǎo
qǐ tǎo
zhuān jù
zhōng yāng gé mìng gēn jù dì
zhōng yāng gé mìng gēn jù dì dì yī cì fǎn wéi jiǎo ”
zhōng yāng gé mìng gēn jù dì dì sān cì fǎn wéi jiǎo ”
【讨据】的常见问题
讨据的拼音是:tǎo jù
讨据的意思是:讨究依据。