1.披衣不结带,散乱不整的样子。引申为放纵自恣。
裮被
裮[ chāng ] 1. 披衣而不结带。 [更多解释]
被[ bèi,pī ] 1. (后作“披”)。 2. 搭衣于肩背。 【引证】 《楚辞·屈原·国殇》-操吴戈兮被犀甲,车错毂兮短兵接。 《楚辞·屈原·涉江》-被明月兮佩宝璐。 【组词】 被巾、 被缁、 被以虎文、 被衣、 被练 [更多解释]
chāng sāi
chāng bèi
yī nián bèi shé yǎo,sān nián pà cǎo suǒ
yī nián bèi shé yǎo,sān nián pà jǐng shéng
yī nián bèi shé yǎo,shí nián pà jǐng shéng
yī chuáng jǐn bèi zhē gài
【裮被】的常见问题
裮被的拼音是:chāng bèi
裮被的意思是:披衣不结带,散乱不整的样子。引申为放纵自恣。