1.亦作"笼铜"; 鼓声。
笼僮
笼[ lóng,lǒng ] 1. 笼罩;遮掩。 【引证】 杜牧《泊秦淮》-烟笼寒水月笼沙。 【组词】 笼天地于形内,挫万物于笔端、 笼葱 3. 包括;包罗。 【引证】 唐·柳宗元《钴鉧潭西小丘记》-丘之小不能一亩,可以笼而有之。 【组词】 笼罗、 笼取、 笼利 [更多解释]
僮[ tóng,zhuàng ] 1. 中国少数民族壮族的“壮”的原字,1965年改“僮”为“壮”。 [更多解释]
xìn lóng
dōu lóng
fán lóng
chū lóng
shū tóng
wǔ chǐ zhī tóng
pū tóng
xiān tóng
【笼僮】的常见问题
笼僮的拼音是:lóng tóng
笼僮的意思是:亦作"笼铜"; 鼓声。