病风丧心
的字义分解
病[ bìng ]
1.
(形声。疒形丙声。本义:上古时指重病)。
2.
同本义。
【引证】
《说文》-病,疾加也。 《仪礼·既夕礼》。注:“疾甚曰病。”-疾病外内皆埽。 《易·说卦》-坎为心病。 《左传·襄公十九年》-疾病而立之。 王充《论衡·订鬼》-故得病寝衽,畏惧鬼至。 《韩非子·孤愤》-与死人同病者,不可生也。 《庄子·达生》-行年四十而有内热之病以死。
【组词】
病革、 病亟
[更多解释]
风[ fēng,fěng ]
1.
比喻感化。
【引证】
《史记·平准书》-天子于是以式终长者,故尊显以风百姓。
【组词】
风民
[更多解释]
病风丧心
的分字组词病风丧心
的相关词语yī bìng bù qǐ
一qī nián zhī bìng,qiú sān nián zhī ài
七年之qī bìng bā dǎo
七qī bìng bā tòng
七yī dài fēng liú
一代yī dài fēng sāo zhǔ
一代yī yè fēng liú
一夜yī chuān fēng yuè
一川yī yán sàng bāng
一言yī yán xīng bāng,yī yán sàng bāng
一言兴邦,一言sān nián sàng
三年bù sàng bǐ chàng
不yí gè zhōng xīn,liǎng gè jī běn diǎn
一个中yī gè xīn yǎn
一个yí gè xīn yǎn ér
一个yī rén zhī xīn,qiān wàn rén zhī xīn yě
一人之【病风丧心】的常见问题