1.欢叫,欢呼。髈,通"欢"。
髈叫
髈[ huān ] 1. [更多解释]
叫[ jiào ] 1. (形声。本义:呼,喊)。 2. 同本义。 【引证】 《说文》-叫,嘑也。 《诗·小雅·北山》-或不知叫号。 《楚辞·疾世》。注:“急呼也。”-叫我友兮配耦。 张衡《思玄赋》-叫帝阍使辟扉兮。 唐·杜牧《阿房宫赋》-戍卒叫,函谷举。 【组词】 叫命、 叫聒、 叫号、 叫头、 叫曲 [更多解释]
gòng bǎng
féng huān dàn jiá
qià bǎng
zhì bǎng
zhǔ jiào
rén hǎn mǎ jiào
rén huān mǎ jiào
guā guā jiào
【髈叫】的常见问题
髈叫的拼音是:bǎng jiào
髈叫的意思是:欢叫,欢呼。髈,通"欢"。