1.指童年。
童羁
童[ tóng ] 1. (形声。重省声。(qiān),罪。本义:男奴仆)。 2. 同本义。 【引证】 《易·旅》-得童仆贞。 《仪礼·既夕礼记》-童子执帚。 宋·苏轼《石钟山记》-小童持斧。 【组词】 童奴、 童隶、 童仆、 童妾 [更多解释]
羁[ jī ] 1. (会意。从网(罒),从革(皮革),从马。合起来表示用皮革制成的网络来把马络住。本义:马笼头)。 2. 同本义。 【引证】 韩愈《汴泗交流赠张仆射》-红牛缨绂黄金羁。 【组词】 羁縻、 羁勒 [更多解释]
SOS ér tóng cūn
yí gè dōng tiān de tóng huà
sān chǐ tóng ér
sān chǐ tóng zǐ
bù jī
bù jī zhī shì
bù jī zhī cái
bù jī zhī mín
【童羁】的常见问题
童羁的拼音是:tóng jī
童羁的意思是:指童年。