1.儿童传唱的歌谣。旧时认为能预示世运或人事。
童謡
童[ tóng ] 1. (形声。重省声。(qiān),罪。本义:男奴仆)。 2. 同本义。 【引证】 《易·旅》-得童仆贞。 《仪礼·既夕礼记》-童子执帚。 宋·苏轼《石钟山记》-小童持斧。 【组词】 童奴、 童隶、 童仆、 童妾 [更多解释]
謡[ yáo ] 1. [更多解释]
yí gè dōng tiān de tóng huà
sān chǐ tóng ér
sān chǐ tóng zǐ
sān chǐ tóng méng
jǔ yáo yán
yún yáo
wǔ fóu yáo
yú yáo
【童謡】的常见问题
童謡的拼音是:tóng yáo
童謡的意思是:儿童传唱的歌谣。旧时认为能预示世运或人事。